Điệp tử im lặng.
Từ Phượng Niên cười nói: “Lần này nhiều gia tộc ở Y Hà thành đang bận rộn vơ vét của cải, Liễu Cảnh Hưng, ngươi cứ việc chặn tay trên của bọn chúng lấy chút vàng bạc, coi như khao thưởng huynh đệ của ngươi. Chẳng có lý nào các ngươi vất vả làm việc lại phải trơ mắt nhìn, còn kẻ không làm gì lại chiếm hết lợi lộc. Lượng sức bọn chúng cũng chẳng dám không nhả ra chút thịt béo.🐙☢ ♣☢Nhưng bản vương nói trước với ngươi, lần này chỉ là đặc cách, không phải quy củ mới cho các ngươi sau này.”
Liễu Cảnh Hưng nhe răng cười, vẫn không có chút xảo quyệt nào của một điệp tử tinh ranh trong ấn tượng của người ngoài, ngược lại càng thêm chất phác thật thà, đâu giống một điệp tử lạnh lùng dám gọi thẳng tên Tống Nham, Vương Hi Hoa. Từ Phượng Niên lại cầm sách lên, Liễu Cảnh Hưng liền biết ý cáo từ. Khi hắn bước qua ngưỡng cửa và nhẹ nhàng khép lại, khóe mắt liếc thấy một cô nương nhỏ, khiến hắn giật mình kinh hãi. Từ đầu đến cuối, Liễu Cảnh Hưng không hề để ý đến thiếu nữ này. Nàng có cây kim trâm cài lệch trên tóc, đang ngồi xổm bên một bình hoa sứ xanh trắng cao bằng nửa người, nhìn thẳng vào hắn. Liễu Cảnh Hưng vội thu ánh mắt, cúi đầu, rồi đóng hẳn cửa lại.




